là ai dụ ai

Đứng vô góc u ám phía ngoài chống, Dịch Thủy Phong vẻ mặt mày hững hờ. Đối với đoạn hội thoại cơ nường chẳng nhằm ý. Tại mái ấm bọn họ Dịch toàn bộ độ quý hiếm của nường là trừ yêu thương còn nường sinh sống hoặc bị tiêu diệt chả ai nhằm ý. Những người này bao hàm cả thân phụ của nường.

Cho nên cứ nhằm chúng ta chiêm bao tưởng tận hưởng vinh hoa phú quý cút, chỉ là…mộng cộng đồng quy cũng sẽ sở hữu một ngày nên tỉnh, sau thời điểm tỉnh tiếp tục thế nào là nhỉ?

Bạn đang xem: là ai dụ ai

Nàng yên lặng lùi về sau, bước qua quýt hiên chạy dài uốn nắn khúc, vòng qua quýt loại ao nhỏ, coi từng ngọn cây cọng cỏ ở trong nhà bọn họ Dịch. Đây là lượt sau cùng rất có thể bắt gặp những loại này, sau thời điểm ngày hôm nay nường tiếp tục vứt chữ “Dịch” này xuống.

” Biểu ca!” Giọng rằng lo ngại cùng theo với giờ bước đi gấp rút khiến cho Dịch Thủy Phong nhanh gọn ẩn thân thiện sau cây cột sát cơ.

” Muộn thế này biểu ca vẫn ham muốn cút à?” Dịch Thủy Vũ lưu giữ chặt ống ống tay áo của Trác An Nhai, vẻ mặt mày rầu rĩ.

” Thủy Vũ, trời tối rồi muội cút nghỉ ngơi cút.” Trác An Nhai giá buốt nhạt nhẽo rằng.

” Vậy còn biểu ca?” Dịch Thủy Vũ ko chịu đựng buông tay.

” Huynh? Huynh còn tồn tại việc nên xử lý.”

” Muội biết, huynh lại ham muốn cút Di Thúy Uyển gặp gỡ con cái đi tiểu nhân cơ đúng không nhỉ.” Nàng rộng lớn giờ vấn đáp.

” Câm mồm!” Trác An Nhai rộng lớn giờ mắng.

” Câm mồm, huynh bảo muội câm mồm?” Dịch Thủy Vũ cười cợt thê thảm, ” Rõ ràng chỉ là 1 trong con cái đi tiểu nhân sở hữu cánh tay ngọc ngàn con người gối huynh lại coi như bảo vật. Huynh phải ghi nhận huynh chuẩn bị trở nên phu quân của muội.” Một mon nữa chúng ta tiếp tục trở thành thân thiện tuy nhiên hắn lại…

” Huynh biết, huynh cũng rằng rồi huynh tiếp tục lấy muội.”

” Đúng rồi, đơn giản cưới muội nhưng mà thôi.” Nàng chua sót vấn đáp. Hình như nường nên nuốt toàn bộ trái khoáy đắng.

Nhìn Dịch Thủy Vũ một khi rồi Trác An Nhai ko rằng thêm thắt gì xoay người vứt đi.

” Biểu ca!” Nàng lại gọi hắn, ” Ngày nào là huynh cũng cho tới Di Thúy Uyển gặp gỡ ả sở hữu nên bởi ả…có khuôn mặt mày tương đối tương đương Thủy Phong không?”

Dợm bước đi, Trác An Nhai rằng giọng hàm hồ: ” Muội đang được rằng bậy gì vậy?”

” Thật đi ra người huynh thương là Thủy Phong đích không?” Giọng Thủy Vũ lạnh giá vang lên.

Đáp lại nường đơn giản những bước đi từ từ ra đi.

” Ha ha… Ha ha ha…” Dịch Thủy Vũ ngước đầu coi trời cười cợt cay đắng, ” Thua, tớ tiếp tục bại rồi, Dịch Thủy Phong, ngươi tiếp tục đoán được kết viên này nên không! Ngươi cút trừ yêu thương mặc dù không thể mạng quay trở lại thì biểu ca cũng tiếp tục lưu giữ ngươi cả đời! Thật đi ra ngươi sớm tiếp tục tính cho tới kết viên này nên không!” Giống như đang được trừng trị điên, nường tớ la hét loại trừ những uất ức trong trái tim tuy nhiên tiếp sau đó vang lên là giờ khóc thút thít.

Lẳng lặng coi một mùng trước đôi mắt, Dịch Thủy Phong híp híp đôi mắt.

Tâm trạng của nường vô nằm trong điềm tĩnh, như đang coi một mùng trình thao diễn giản đơn. Nàng…chung quy cũng chỉ là 1 trong phái nữ nhân ích kỷ, mặc dù bắt gặp Thủy Vũ và biểu ca thế cơ rưa rứa một người theo dõi thờ ơ đứng bên phía ngoài.

Lần này cũng nên thiệt sự trả lại bọn họ mang đến chúng ta rồi.

Nhìn Thủy Vũ đang được khóc thút thít lượt cuối Dịch Thủy Phong lặng lẽ bước thoát khỏi phủ mái ấm bọn họ Dịch.

Phân Huyễn đang được đứng bên dưới ánh trăng bên phía ngoài phủ hóng nường, làn tóc color bạc cùng theo với hai con mắt vàng coi mê mệt hoặc dị thông thường.

” Kết đôn đốc rồi?” Hắn chất vấn. Trong tiếng nói giá buốt lùng sở hữu sự quan hoài xen lộn.

” Ừ.” Nàng cười cợt cười cợt, đặt chân tới trước mặt mày, vùi nguồn vào vô ngực hắn, ” Phân Huyễn, kể từ ni về sau tất cả chúng ta vĩnh viễn ko xa cách.”

” Được.” Hắn đáp câu nói..

Đó là…lời ước hứa vĩnh hằng.

Năm mươi năm sau

Mái tóc thâm trở thành cái đầu bạc, khuôn mặt mày hồng hào hiện nay đã điểm mối nhăn.

” Phân Huyễn.” Dịch Thủy Phong coi mối nhăn bên trên tay bản thân lại quan sát về phía người đang được chăm sóc thần bên dưới tàng cây. Năm mươi năm tiếp tục nhằm lại nhiều vết tích bên trên thân thiện thể nường tuy nhiên với hắn chỉ như phút giây nhưng mà thôi.

” Sao vậy?” Hắn giương đôi mắt hai con mắt sở hữu song con cái ngươi gold color lên coi nường.

Xem thêm: hiếu orion là ai

” Ta già cả rồi.” Dịch Thủy Phong cười cợt nhạt nhẽo rằng.

” Vậy thì sao?”

” Chàng vẫn cỗ dáng vẻ như xưa tề.” Nàng coi khuôn mặt mày hắn đáp.

” Nàng nhằm ý?”

” Con người người nào cũng nên già cả cút vì vậy tớ ko nhằm ý.” Nàng cười cợt, đặt chân tới lân cận hắn, xoa làn tóc color bạc của hắn, ” Ta chỉ ko nỡ vứt chàng thôi.”

Nàng ko nỡ vứt, nường sợ hãi bản thân bị tiêu diệt cút rồi tiếp tục vứt hắn đơn độc một mình, ” Phân Huyễn, đời này tớ sở hữu rằng tớ yêu thương chàng chưa?” Lấy cái lược theo người, nường chính thức chải tóc mang đến hắn.

” Chưa.” Hắn lẳng lặng đáp.

” Vậy thì kiếp sau tớ chắc chắn tiếp tục rằng mang đến chàng thân phụ chữ cơ.”

” Nàng đang được ước tấp tểnh à?”

” Ừ ước tấp tểnh.” Nàng coi những sợi tóc White như mây vô tay, ” Cho nên kiếp sau chàng chắc chắn nên cho tới mò mẫm tớ, thân thiện biển lớn người mênh mông mò mẫm tớ.”

Trăm năm sau

Chiến tranh giành xẩy ra mọi nơi, triều đình láo loàn.

Thiên hạ sở hữu ăn ý vớ phân.

Dưới thời loạn chiến lạc thây hóa học mọi nơi.

Một cô nhỏ xíu một mình trượt xuống lô thi hài mò mẫm cái gì cơ nhằm ăn. Trong chiến loàn việc trở nên cô nhi là chuyện thông thường tình.


Vỏ cây, rễ cỏ đang trở thành thức tiêu hóa vô đôi mắt cô nhỏ xíu, nường nhét từng miếng từng miếng vô vào mồm. Đối với nường nhưng mà rằng động tác này như 1 phiên bản năng của khung người.

Đột nhiên một chồm sáng sủa color bạc thông thoáng hiện tại kể từ xa xăm, một phái mạnh nhân bước đi ra kể từ độ sáng White ấy, một phần thân áo White phiêu nhiên xuất trần, làn tóc nhiều năm color bạc được một cây thoa thuý ngọc lưu giữ lấy, một vài ba sợi buông rơi bên trên mồi nhử vai.

Da thịt White nõn, ngũ quan lại xinh xẻo, song con cái ngươi gold color ẩn hiên mị sắc lại tản đuối sự nhu hòa.

Nam nhân cơ bước từng bước một lại gần cô nhỏ xíu, tiếp sau đó song môi thắm sắc chậm chạp rãi hé ra: ” Phong Nhi.” Hắn quỳ nửa gối trước mặt mày nường gọi. Giọng rằng vô trẻo đem theo đuổi sự khàn khàn đặc trưng.

Cô nhỏ xíu ngu ngơ. Đã lâu lắm rồi nường ko rỉ tai với ai cũng chính vì xung xung quanh nường chỉ toàn xương White. Người trước đôi mắt mê mệt huyễn rất khác người thông thường, vô nằm trong mỹ lệ và thật sạch.

” Ngươi…đang gọi tớ à?” Nàng hé mồm thì thào, giọng khàn khàn bởi lâu ko rằng.

” Ừ.” Nam nhân gật đầu.

” Nhưng tớ ko nên là Phong Nhi.” Nàng rung lắc đầu rằng.

” Vậy rằng mang đến tớ biết kiếp này nường thương hiệu là gì?” Hắn chất vấn, khuôn mặt vẫn chính là biểu tình chấp nhất.

Nàng trầm đem, hạ mi đôi mắt, coi khu đất dơ bám trong trái tim cẳng bàn chân. Rất lâu tiếp sau đó mới mẻ nói: ” Lục, Tiểu Lục.” Trong hồi ức của nường, rất rất lâu trước đó từng sở hữu người gọi nường như vậy.

” Tiểu Lục à? Ta biết rồi, vậy sau đây tớ tiếp tục gọi nường là Tiểu Lục.” Hắn rằng, vươn hai tay ôm nường vô lòng. Tên gọi so với hắn cũng chỉ là 1 trong cơ hội xưng hô, loại bất biến là vong linh ước tấp tểnh đời đời kiếp kiếp kiếp kiếp với hắn.

” Ngươi là ai?” Nàng tiêu cực ở trong trái tim hắn, cỗ ngực êm ấm của hắn khiến cho nường sở hữu cảm xúc yên tâm.

” Ta sao?” Giọng hắn nhẹ dịu truyền vô tai nường, ” Ta là yêu thương quái của nường, chỉ thuộc sở hữu nàng…”

Xem thêm: hlv gong oh kyun là ai

Bất kể là bao lâu, bất kể nường sở hữu trở thành hình dạng gì hắn đều chắc chắn tiếp tục tìm ra nường. Sau cơ tiến hành ước tấp tểnh kiếp trước nằm trong nường hứa hứa.

Điều này hắn biết là vĩnh viễn sẽ không còn thay cho đổi…

— Hoàn-